Loạn phòng khám nam khoa 'chui': Lật tẩy bác sĩ 'dỏm' mổ xẻ
Trong nước, sáng 13.4, thông báo của một số doanh nghiệp đầu mối xăng dầu, thương nhân phân phối cho thấy, chiết khấu mặt hàng xăng tại thị trường vùng 1 khu vực phía nam lùi nhẹ, về 900 đồng/lít, dầu 1.150 đồng/lít. Tại khu vực phía bắc, mức chiết khấu bán lẻ cao hơn với dầu từ 1.300 - 1.450 đồng/lít, xăng 1.250 đồng/lít, lấy hàng tại kho.'TP.HCM đang có 12 điểm nóng, 140 ca Covid-19 biến chủng mới' là sai sự thật
Chuỗi sự kiện trải nghiệm lái thử xe Subaru - Subaru Ultimate Test Drive 2020 kéo dài từ ngày 12 – 14.6.2020
Anh Bùi Quang Huy: 'Chủ đề Tháng Thanh niên nhằm tạo ra những giá trị mới'
Theo điều 10 Nghị định 168, người đi bộ không chấp hành hiệu lệnh hoặc chỉ dẫn của đèn tín hiệu, biển báo hiệu, vạch kẻ đường sẽ bị phạt từ 150.000 - 250.000 đồng, thay vì bị phạt từ 60.000 - 100.000 đồng theo Nghị định 100/2019 trước đây.Mức phạt này cũng quy định với các hành vi không đi đúng phần đường quy định; vượt qua dải phân cách; đi qua đường không đúng nơi quy định; đi qua đường không có tín hiệu bằng tay theo quy định; không chấp hành hiệu lệnh, hướng dẫn của CSGT.Ngoài ra, người đi bộ sẽ bị phạt từ 400.000 - 600.000 đồng nếu đi vào đường cao tốc, trừ người phục vụ việc quản lý, bảo trì đường cao tốc (mức phạt cũ 100.000 - 200.000 đồng); mang vác vật cồng kềnh gây cản trở giao thông hoặc đu, bám vào phương tiện giao thông đang chạy cũng bị phạt 400.000 - 600.000 đồng (mức phạt cũ 60.000 - 100.000 đồng).Điều 11 của Nghị định 168 quy định 3 mức xử phạt người điều khiển, dẫn dắt vật nuôi, điều khiển xe vật nuôi kéo vi phạm quy tắc giao thông.Mức 1, phạt từ 150.000 - 250.000 đồng nếu không nhường đường theo quy định, không báo hiệu bằng tay khi chuyển hướng; không chấp hành hiệu lệnh hoặc chỉ dẫn của đèn tín hiệu, biển báo hiệu, vạch kẻ đường; không đủ dụng cụ đựng chất thải của vật nuôi hoặc không dọn sạch chất thải của vật nuôi thải ra đường, vỉa hè; để vật nuôi đi trên đường bộ không bảo đảm an toàn; đi dàn hàng ngang từ 2 xe trở lên; để vật nuôi kéo xe mà không có người điều khiển; điều khiển xe không có báo hiệu theo quy định. Những hành vi này theo Nghị định 100 trước đây bị phạt từ 60.000 - 100.000 đồng.Mức 2, phạt từ 400.000 - 600.000 đồng thay vì 100.000 - 200.000 theo Nghị định 100 với các hành vi không chấp hành hiệu lệnh, hướng dẫn của CSGT; dẫn dắt vật nuôi chạy theo khi đang lái phương tiện tham gia giao thông; điều khiển, dẫn dắt vật nuôi đi không đúng phần đường quy định, đi vào đường cấm, khu vực cấm, đi vào phần đường của xe cơ giới.Mức thứ 3, phạt từ 1 - 2 triệu đồng với người điều khiển, dẫn dắt vật nuôi hoặc điều khiển xe vật nuôi kéo đi vào đường cao tốc, thay vì phạt 400.000 - 600.000 đồng theo mức phạt cũ.
Chia sẻ với Ngọc Lan, Thanh Hằng cho biết gia đình có 5 anh chị em, trong đó 2 người phát triển bình thường. Hai chị em Thanh Hằng và Thanh Hà bén duyên ca hát từ lúc học lớp 6. Khi ấy, gia đình rất nghèo, nhưng họ hăng hái tham gia các chương trình văn nghệ, được mọi người khen ngợi. Năm 1998, có một đoàn văn công về quê biểu diễn, Thanh Hằng liền mạnh dạn xin hát và nhận được sự đồng ý. Giọng ca cao 1,25m kể lại: “Chú trưởng đoàn hỏi tôi có muốn đi theo đoàn không, tôi thích quá. Vì một cô bé nhà quê chưa bao giờ được đứng trên sân khấu, nhận được lời mời như vậy, hôm sau tôi gom quần áo đi luôn”, ca sĩ Thanh Hằng hào hứng kể. Từ đó, chị và em gái rong ruổi theo đoàn nghệ thuật đến khắp các vùng sâu, vùng xa phục vụ bà con.Năm 2008 hai chị em Thanh Hằng và Thanh Hà đi vào trong Nam thăm bà con. Không có tiền về quê nên hai chị em được mạnh thường quân giúp đỡ, giới thiệu đi hát ở các chương trình, nhà hàng tiệc cưới ở TP.HCM. Dần dần, Thanh Hằng và Thanh Hà được các nghệ sĩ lớn biết tới và mời những chương trình hoành tráng hơn. Ngoài sự nghiệp, Thanh Hằng còn có tổ ấm viên mãn. Nữ ca sĩ tí hon kể lại trước đây, cô từng tìm hiểu vài người. Họ có ý định muốn cưới nhưng giọng ca sinh năm 1978 lại không muốn kết hôn, nên chỉ quen một thời gian là chia tay. Chia sẻ với MC Ngọc Lan, Thanh Hằng thổ lộ rằng cô là người đặc biệt, vóc dáng nhỏ bé, sức khỏe yếu. Nếu lập gia đình thì nữ ca sĩ phải làm mẹ, làm vợ... Cô sợ làm không nổi những việc đó và sợ vướng bận gia đình thì không được đi hát nữa.Hà Văn Đông là bạn chung với hai chị em Thanh Hằng 10 năm nay. Anh là người khiếm thị, nhỏ hơn Thanh Hằng 14 tuổi. Anh hay giúp đỡ chị em nữ ca sĩ trong việc kinh doanh hay nghệ thuật. Dần dần qua tiếp xúc, anh Đông có tình cảm với Thanh Hằng lúc nào không hay. Nhưng mãi đến mấy tháng sau anh mới dám ngỏ lời bằng cách nhắn tin, rồi cô nhận lời đồng ý sau 3 tuần. Thanh Hằng thổ lộ với Ngọc Lan: “Nếu như Đông là người bình thường thì tôi sẽ không kết hôn. Ở bên cạnh Đông, tôi cảm giác rất thoải mái và hòa hợp trong chuyện tình yêu, tình bạn. Tôi muốn là đôi mắt để dẫn Đông đi khắp thế giới”. Lắng nghe câu chuyện, Ngọc Lan cảm kích trước tình yêu của hai người. Nữ MC rút ra thông điệp: “Hạnh phúc không do số phận trao tặng mà do chính sự lựa chọn của chúng ta”.
Bảo hiểm xã hội Việt Nam tuyển 204 viên chức
Năm 1994, Hội An yên bình và ít du khách quốc tế. Bộ ảnh của Simon O'Reilley, người Anh, trên báo Hồng Kông SCMP tái hiện vẻ đẹp cổ kính của Hội An 1994, trước khi nơi đây trở thành điểm đến phổ biến toàn cầu. Simon O'Reilley vừa trở lại Việt Nam, cụ thể là Hội An, trong chuyến đi gần đây đã nhận thấy đất nước này thay đổi mạnh mẽ như thế nào trong 30 năm qua.Hội An ngày nay là điểm đến yêu thích của khách du lịch. Phố cổ có từ thế kỷ 15 và là thương cảng quan trọng giữa châu Âu, Ấn Độ, Nhật Bản và Trung Quốc. Thời điểm 1994, Hội An còn là một thị trấn ven biển, được kiến trúc sư kiêm nhà bảo tồn người Ba Lan Kazimierz Kwiatkowski bảo tồn và UNESCO công nhận Di sản thế giới vào năm 1999."Chúng tôi đến Hội An vào năm 1994, sau khi đi xe máy từ Đà Nẵng vào, chỉ có đúng hai khách du lịch trong thị trấn: bạn cùng phòng Andy và tôi. Chúng tôi thực sự không nhìn thấy bất kỳ người nước ngoài nào trong chuyến thăm của mình", Simon O'Reilley viết trên SCMP.Simon đi theo tiếng hò reo và phấn khích xuống sông. Có nhiều người ở trên bờ đang xem đua thuyền. Khi bị phát hiện, cả hai được gọi lại và người dân đưa cho họ hai chiếc ghế và khăng khăng bắt ngồi ngay cạnh bờ sông.Ngôn ngữ chung của anh lúc đó mở rộng thành "cảm ơn", "có", "không" và "xin chào". Có rất nhiều nụ cười, vỗ tay vào lưng và bắt tay. Sau đó, hai chai bia được đưa vào tay vị khách phương xa, họ trở thành khách danh dự của sự kiện.Các đội chèo thuyền bằng những mảnh gỗ, ván và một vài mái chèo, nhưng chúng rất chắc chắn và thuyền di chuyển khá nhanh. Với bia, hải sản và đám đông vui vẻ hò reo cổ vũ, huýt sáo, đây thực sự là sự kiện thể thao hoàn hảo."Chúng tôi đã đi tham quan bãi biển Cửa Đại. Ngày nay, nơi đây có rất nhiều khu nghỉ dưỡng, ghế tắm nắng, dù; hồi đấy chỉ là một bãi cát đẹp trải dài.Sau đó, chúng tôi đi bộ quanh thị trấn; nơi này chủ yếu là những ngôi nhà màu vàng đóng cửa, một vài xe bán bánh mì và những con đường cát vắng vẻ. Không có đám đông du khách, không có đèn lồng, không có quán bar, không có cửa hàng bán cà phê, thời trang hay nghệ thuật. Có người nói rằng điện chỉ mới có trong vài tháng", Simon nhớ lại.Anh kể, phải nói rằng các món ăn Việt Nam và các món ăn địa phương mà chúng ta thưởng thức tại các nhà hàng ngày nay đơn giản là không tồn tại vào thời điểm đó. Các món ăn được phục vụ không đáng nhớ lắm, ngoại trừ món bánh mì tuyệt hảo.Các xe bán bánh mì có tủ kính bằng gỗ đựng bánh mì nhỏ và nhân bánh bên trong. Một trong những nhân bánh là pa tê thịt heo. Khay bánh này được để ngoài nắng cả ngày mà không có tủ lạnh..."Thị trấn vắng vẻ, buồn ngủ này quyến rũ trong vẻ đẹp đã phai tàn của nó, và người dân Hội An, giống như mọi nơi khác mà chúng tôi đến trong cả nước, vô cùng thân thiện; họ luôn có vẻ vui khi thấy chúng tôi và muốn nói chuyện với chúng tôi", anh mô tả.Hồi đó, Hội An dường như chỉ có một khách sạn trong tòa nhà cũ. Người bảo vệ ngồi trong vườn với bạn bè của mình, chơi đàn ghi ta.Ngoài Hà Nội và TP.HCM, thời điểm đó giao thông thưa thớt. Có xe đạp, xích lô, xe tay ga, xe đẩy tay, xe tải và xe buýt cổ, và nhiều chiếc ô tô còn lại từ những năm 1960..."Một điều khác mà tôi nhớ rất rõ là rất nhiều lần các thanh niên Việt Nam tiến đến gần tôi, tươi cười và hỏi tôi có muốn đánh nhau không! Không phải theo kiểu đe dọa, mà giống như một bài kiểm tra sức mạnh hơn. Tôi cao 195 cm và có lẽ nặng gấp hai lần rưỡi họ.Kịch bản còn lại là "Hãy đến uống với chúng tôi!" nhanh chóng biến thành một cuộc thi uống rượu. Thường là bia hoặc một loại rượu mạnh kinh khủng nào đó được uống từ những chiếc bát nhỏ", Simon nhớ lại.
